РʜÁТ ʜɪỆɴ: Сảпһ Ðứᴄ ʜɪếᴜ Сһèᴏ Тһᴜʏềп 1 Mɪ̀пһ Тгᴏпɡ ʜộɪ ʜᴏɑ Ðăпɡ Ⅼàᴍ Ðɪềᴜ ɴàʏ Сһᴏ Mẹ Рһɪ ɴһᴜпɡ

Chưa phân loại

Сһàᴏ тấт ᴄả ᴍọɪ пɡườɪ

Chúng minh xin chia sẻ những điều  đặc biệt lưu chậm nhất vì đêm hôm qua là  đêm thả hội hoa đăng tại sông Thu Bồn  Hội An, cũng như là tiết mục trình diễn  những bài hát quen thuộc mà các con nuôi  của chị Phi Nhung đã dành riêng cho chị  trong đêm ngày hôm qua. Đêm hội hoa đăng  tối hôm qua kéo dài đến tận 9 giờ, Đức  Hiếu và những người con nuôi của chị Phi  Nhung đã có mặt ở đó cùng với quản lý  Diễm Phạm, và tất cả các sư thầy ở chùa  Pháp Bảo cũng như là thích cô Liễu Minh Viên tất cả đã nghẹn ngào xúc động trong  giây phút và các sư thầy đã tụng kinh và  tất cả mọi người từng yêu cầu nguyện cho  Phi Nhung.

Chứng kiến giây phút đó  các con nuôi của chị đã thật sự rồi nước  mắt chị Phi Nhung đã ra đi vội vã và các  người con của chị ấy là ai thì cũng đều  nhớ đến người mẹ quá cố, khi mà quỳ trước  di ảnh của chị Phi Nhung và đã lắng nghe  các sư thầy tụng kinh thì Đức Hiếu đã  vỡ òa cảm xúc, Đức Hiếu, Tuyết Nhung, rồi  Thiên Ngân nữa tất cả các con của chị  Phi Nhung nay đã lớn và trưởng thành rất  nhiều. Mọi người cũng biết trong đêm hôm  qua Tuyết Nhung, Thiên ngân đã chia sẻ  dòng trạng thái của mình nói về tình  thương của mẹ vì tất cả những gì đặc  biệt đã dành cho các con, đặc biệt Đức  Hiếu có nói như thế này.

Hôm nay các con và bạn bè của mẹ đến  đây đông lắm, mẹ có thấy không con lướt  Facebook đâu đâu cũng nhắc về mẹ, con  thấy ảnh mẹ và con đọc giúp mẹ con không  bỏ một cái nào hết, hôm ấy đến giờ bao  nhiêu cuộc gọi tin nhắn an ủi động viên  con, con cũng muốn mạnh mẽ nhưng con  chẳng biết trả lời như thế nào mẹ ạ, con  mạnh mẽ được hả mẹ làm sao trong thời điểm  này con có thể mạnh mẽ được hả mẹ ơi! Mẹ  là khúc ruột là cuộc đời của con, con  phải tiếp tục như thế nào khi con đường  con bước không có mẹ, mẹ cũng chẳng nói  với con một lời chẳng nhìn con lần cuối  chẳng cho con một lời chia tay hay một  câu giải thích. Từ khi con lớn đến với  mẹ đã bao giờ mẹ nói chia tay với con  đâu, sao bây giờ mẹ lại đột ngột muốn  chia tay con hả mẹ, mẹ để con và các em ở  lại bà mẹ không xót à! Con thương mẹ  và con nhớ mẹ nhưng con biết tìm mẹ ở  đâu bây giờ, con muốn gặp mẹ thì con  phải làm như thế nào bây giờ?

Mãi mãi sẽ không  được thấy nhau con sẽ mãi mãi không được  thấy mẹ cười trêu con ôm con hôn con và  gọi con là con yêu.  Mẹ ơi mẹ khổ quá nhiều rồi sao mẹ không  để cho bọn con kịp đến đáp rồi mẹ ra đi cũng được, cả cuộc đời của mẹ đã dành  cho tất cả những tình yêu thương và sự  sống chỉ mong cho bọn con khôn lớn, mẹ cho con tất cả rồi mẹ nhận lại được  cái gì,  chưa kịp cho mẹ bát canh tự tay  con nấu trước kịp cho mẹ một ăn mà tự  tay con làm mẹ đã bỏ con rồi.

Mẹ ạ nếu  kiếp sau nếu có được chọn con sẽ chọn  làm con ruột của mẹ, mẹ con ta sẽ yêu  thương và bù đắp cho nhau mẹ nhỉ! Mẹ ơi con nhớ mẹ nhiều lắm mẹ ở nơi đó  phải thật vui thật hạnh phúc, đột nhiên  hôm nay con lấy điện thoại ra để gọi cho  mẹ nhưng mà con lại quên mất một điều  rằng nếu như con gọi thì ai sẽ là người  bắt máy đây hả mẹ?  Mẹ ơi mẹ đã xong việc chưa mẹ con mình  về được không mẹ, ông trời ơi hãy trả lại  cho con mẹ được không xin ông hãy trả  lại cho con, con chỉ xin mẹ một giờ thôi  con sẽ ôm mẹ một cái sau đó con sẽ trả  lại mẹ cho ông mà được không ạ? Ai có thể trả  lại mẹ ở đây, giờ đây chỉ có thể trả mẹ  về với bình yên trả mẹ về với đất Phật  để sống an nhiên và không còn đau khổ  trần ai nữa, mẹ đã sống một cuộc đời lấp  lánh thật đẹp mẹ ra đi cũng để lại bao  nhiêu ánh hào quang sáng ngời không bao  giờ có thể vụt tắt, hãy luôn mỉm cười vì điều đó mẹ nhé.

Vì không có hương hoa nào bay  ngược chiều gió, chỉ có hương đức người  đức hạnh gió mới bay đi khắp muôn nơi.  Mẹ ơi mẹ đã về đến nơi mà mẹ thuộc về  chưa nơi mà mẹ chưa bao giờ phải phiền  lòng vì ai, ở đó mẹ cứ ăn nhiên bên chị  Wendy rồi nha, mọi chuyện còn lại thì  mẹ đừng nhìn lại nó không đáng để thiên  thần của con phải bận tâm, giờ là lúc mẹ  được bình yên mình vẫn mãi ở bên nhau mà  mẹ nhỉ? Chỉ có điều là không thể hiện  diện bên nhau mà thôi, mà là giữ cho  nhau ở trong tim giờ con cũng nhớ mẹ con  cũng tủi thân nhiều lắm nhưng con sẽ  mạnh mẽ chứ không nhõng nhẽo như ngày  xưa nữa, vì mẹ không có ở đây để nói  những lời yêu thương rõ ràng mỗi khi con  nhõng nhẽo.

Con được lớn khôn  thành đạt chưa kịp cho mẹ bất canh tự  nấu, chưa kịp cho mẹ món quà mà tự tay  con làm. Ngày 20 tháng 11 mẹ đã bỏ đi rồi,  mẹ có biết không? Sau khi mẹ mất con đã  rất đau khổ còn cảm thấy bơ vơ hụt hẫng  vì không có bàn tay chăm sóc yêu thương  của mẹ nữa, con không biết sự dẫm vào ai  và cũng không biết con phải làm như thế  nào để trưởng thành và con nghĩ ra con  cần phải trưởng thành sớm hơn để thay mẹ  lo cho các em nhỏ. Mẹ ở xa dẫn đường  chỉ lối cho con mẹ nhé! Mẹ con ta cho  nhau cố gắng con sợ nhất là những đêm  mưa không hiểu sao đêm mưa làm con buồn đến  thế, con sợ mẹ ướt con sợ mẹ lạnh, con sợ  bao nhiêu điều mà không dám nói ra.

Hôm  nay con đã tâm sự của cô giáo dạy văn và cô ân cần nói với con rằng: Mẹ của con  không ướt, không lạnh mẹ của con đã hóa  thành trời xanh mây trắng và con tin là  mẹ sẽ không lạnh khi mưa xuống phải không mẹ,  con rất sợ khi phải nói câu ấy với bất  kỳ ai nhất là những người con yêu thương  vào hôm nay có lẽ con đã phải cất lên  lời nói ấy với một người mà con đã  thương trong suốt mấy năm qua, đối với  một số người mười mấy năm không phải là  ngắn ngủi cũng không phải là quá dài  nhưng đối với con Khoảng thời gian đến  bên mẹ là cả cuộc đời để tóm gọn khoảng  thời gian ấy trong một bức thư thì  đúng là quá khó đối với con, một người đã  dành cho con một gia đình cho con một  tình thương mặc cuộc đời này con sẽ mãi  khắc ghi. Mẹ à các em ở đây cũng ngoan  lắm, nó cứ luôn miệng nhắc mẹ Nhung con  lại nó dối là mẹ đang ngủ chúng nó nghe  người lớn nói chuyện đấy nó để hỏi con  một cách hồn nhiên, mẹ bay lên trời rồi hả  anh? Con lại khóc bây giờ chúng nó quý  con không có mẹ suốt ngày nên là lẽo đẽo cứ đòi theo con thôi, không thấy mẹ  chắc con là chỗ dựa lớn nhất với các em  rồi mẹ nhỉ!

Con hứa là chạy thay mẹ hoàn  thành tiếp con đường dang dở của mẹ, lo  cho các em, sống vì các em. Ở Mỹ cả chú  Quỳnh cô Việt Hương hết nước mắt vì mẹ  rồi. Qua livestream chị Wendy và dì  Trizzie cứ ngồi kể về mẹ, dì lại làm con  đau không chịu được, hồi lễ 49 làm cho mẹ  tới đây con đã đại diện cho các em phát  biểu về mẹ con đã khóc quá nhiều, con đã hoàn  thành bài phát biểu không được trọn vẹn.  Không hiểu sao lúc đó cảm xúc của con cứ  như vậy mẹ ạ, nhưng mẹ yên tâm chỉ lúc đó  thôi chứ ngày thường con không yếu lòng  như vậy đâu, con phải mạnh mẽ để thay mẹ lo  cho các em của mình nữa, hôm đó có bác  Ngọc Sơn và công ty gì đó cũng bảo ủng hộ  cho các con, con cảm ơn các bác nhưng con  sẽ cố trưởng thành để cố gắng tự lo  cho các em con sẽ không nhường cho ai cả  vì con sẽ bước tiếp trên con đường ấy, vì  con không đặt niềm tin ngoài ai khác  chính con sẽ thực hiện nhiệm vụ cao cả  ấy thay mẹ.

Mẹ đã dùng hết tình yêu thương  bản năng của một người mẹ để chở che bảo  vệ cho chúng con, không có một người mẹ  nào mà có thể nhẫn thâm lợi dụng con của  mình tình thương của mẹ là bao la vô bờ  bến, điều đó con cảm nhận bằng trái tim. Con hối hận lắm tại sao lúc đó con không  thể làm gì hơn để giúp mẹ, giúp mẹ thoát  khỏi vòng vây của những con người đó để  những ngày cuối cùng mẹ có thể lấy lại  được sự trong sạch của mình họ luôn cố  gắng để đẩy mẹ xuống vực muốn mẹ mất đi sự nghiệp mà bấy lâu nay mẹ đã dùng cả cuộc đời  để gây dựng nên.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.